Hành trình Leh - Hồ Tso Moriri

August 26, 2017

Nếu đến Ladakh nhất định bạn phải đi Tso Moriri!
Hồ Tso Moriri là điểm tiếp giáp của biên giới Ấn Độ và Trung Quốc, để đi vào khu vực này, khách du lịch nước ngoài phải có giấy thông hành. Mình không rõ giấy này xin ở đâu, nhưng khi tụi mình liên hệ với agency để thuê xe, họ đã làm luôn giấy này cho cả nhóm. Mức giá thuê xe là 19000Rp cho hành trình đi và về 4 ngày 2 đêm.
Với kế hoạch là tới được hồ Tso Moriri vào buổi chiều để ngắm hoàng hôn, nên cả nhóm xuất phát từ sáng sớm, 7 giờ sáng ra chợ mua thêm nước, đồ ăn vặt, rồi thuê thêm 1 bình oxi dự phòng để chinh chiến với độ cao 4595m sắp tới.
 
Chú tài xế chừng 45 tuổi, khuôn mặt hiền khô, luôn dõi mắt theo cả đám mỗi khi xuống xe, có lẽ  chú sợ tụi này đi lạc, chú nói được rất ít tiếng Anh nhưng rất hay cười, nụ cười hiền lành như tất cả những người dân vùng Ladakh này.
Đa số xe ở vùng này đều treo cờ Om Mani Padme Hum - lá cờ này có mặt ở khắp mọi nơi trên vùng đất Ladakh, Zanka. (Xem bài viết về ý nghĩa lá cờ Tây Tạng ở đây)
 
 
 
Điểm dừng đầu tiên sau 20 phút xuất phát, 1 trạm kiểm tra giấy thông hành, tụi mình chỉ việc đứng ở ngoài ngắm đất ngắm trời, chú tài xế đi vào trình ký gì đó khoảng 10 phút rồi đi ra và tiếp tục hành trình.
Một số người khác chọn cách chinh phục cung đường này bằng xe mô tô. Nhìn từ cửa kính xe mà thiệt ghen tỵ, tự hứa lần sau quay lại sẽ phải thử cảm giác tóc bay rối mù, gió táp vào mặt, và lồng ngực mở to hít hà mùi đất Himalaya từ ngoài kia mới được.
Ấn tượng đầu tiên sẽ là Núi. Các đỉnh núi to nhỏ, cao thấp xếp chồng chồng lớp lớp không có điểm dừng. Sắc màu ngả từ đen, sang nâu đất, sang vàng, xanh nhạt rồi sang tím.
 
Thi thoảng xuất hiện từng mảng cỏ màu xanh, điểm thêm sắc đen và trắng của hàng trăm con dê hoặc cừu.
Một em bò Guag Tây Tạng cao lớn mình đầy lông lá với đôi sừng nhọt hoắt, nhưng thực ra ẻm rất bẽn lẽn, thấy người đi lại là quẫy đuôi bỏ đi liền.
 
 
Khúc cua tay áo đẹp mê ly, ở phía dưới là vực rất sâu.
 
Nghỉ ăn trưa tại một quán ven đường, và đây là view từ quán ăn, thực đơn chủ yếu của tụi mình vẫn là trứng các thể loại: luộc, chiên, ốp la và cà ri ăn kèm cơm.
Một ngọn núi đá dựng đứng, rất nhiều khách du lịch dừng lại xem đàn dê núi biểu diễn kỹ năng leo núi chuyên nghiệp. Máy ảnh mình không thể zoom được tới các em dê nên mình chụp tạm vậy thôi
Toàn cảnh con đường, đôi chỗ hơi gồ ghề nhưng nhìn chung là dễ đi, cảnh sắc hai bên đường thay đổi liên tục.
 
Bình nguyên trải dài trước mắt, mây như rớt xuống từ phía chân trời
 
 
Đã thấy bóng dáng hồ từ xa, xanh ngắt và êm đềm
Vệt nắng vắt ngang ngọn núi cạnh hồ
Đã tới cạnh hồ, và đã kiếm được nhà nghỉ, chiều dần buông từng đàn dê, cừu, ngựa... hàng trăm con được lùa từ trên núi về chuồng kết thúc ngày dài rong ruổi kiếm ăn.
 
Đây là view từ cửa sổ phòng ngủ đẹp nhất mà mình từng được ở!
 

Leo lên nóc nhà và ngắm mặt trời lặn từ bên kia đỉnh núi

Kết thúc hành trình Leh - Tso Moriri sau 8 tiếng lái xe, trời về chiều lạnh hơn, không khí loãng hơn, nhưng thiên nhiên đã bù đắp lại bằng bạt ngàn mây núi, bằng sự phẳng lặng xanh ngắt của mặt hồ, bằng làn khói mỏng tỏa từ các gian bếp, bằng tiếng lọc cọc của hàng chục đàn gia súc trên đường về chuồng...mọi thứ quá đỗi bình yên!

 

Share on Facebook
Please reload

XIN CHÀO!

Mình là Thương Biền, là HLV Yoga, Marketer, là một người yêu thiên nhiên, thích đi du lịch, thích đọc sách, thích chạy bộ, thích tập yoga, thích tìm hiểu và khám phá những địa danh mới.

Cám ơn bạn đã theo dõi Yogi Trave Blog và những câu chuyện nhỏ trên hành trình du lịch và yoga của mình.